Tản mạn về cuộc sống một ngày cuối tuần

DSC00051

Vì sao người ta không dám sống theo cách của mình?

Vì lười. Nhiều khi thấy người khác đạt được chút thành công hoặc có cuộc sống thú vị đáng mơ ước, ta ra sức bỉ bôi chê bai nói xấu. Trong lòng ta có lẽ cũng ước ao rắc thêm chút gia vị vào cuộc sống vốn tẻ nhạt của mình, nhưng nghĩ về những nỗ lực phải bỏ ra thì ta lại nản trí, chùn bước. Thấy đứa bạn người mảnh mai, gọn gàng vì nó sống năng động thể dục thể thao thường xuyên, ta cũng mong được thế lắm, nhưng nghĩ đến việc chiều chiều dành chút thời gian đi tản bộ, hoặc cuối tuần rảnh rang đi leo núi lại lắc đầu lè lưỡi chịu thua. Thế là phải tìm cho bản thân một cái cớ, mà cớ thì dễ tìm lắm, dễ nhất là hạ người ta xuống để nâng bản thân mình lên. “Úi, chả chịu ở nhà chăm sóc gia đình, toàn đi làm đẹp, có gì hay?”.

Rồi ta lại thấy đứa bạn khác dành cả tuổi trẻ phấn đấu học hành, đi du học nơi này nơi khác, cuộc sống có ít nhiều sắc màu, sự nghiệp có chút ít thành công. Sâu thẳm ta cũng mong được học hành như nó lắm, nhưng nghĩ đến thời gian bỏ ra nào học tiếng Anh, nào viết luận, nào xông xáo đi tìm cơ hội, lại thấy ngại ngại. Thế là ta tìm một công việc nhàn hạ, chả phải nghĩ suy nhiều, rồi tối về chát chít trên mạng.Thậm chí, từ lúc ra trường ta cũng bỏ luôn chữ “học” ra khỏi đầu, chẳng có nhu cầu cải thiện kỹ năng và kiến thức của bản thân. Tặc lưỡi lười một lần, thì cái sự lười nó cứ theo ta mãi mãi. Không tìm được động lực để hết lười thì thôi đành tìm cách hạ đứa bạn xuống vậy. Nào là: “Đi tây thì toàn học thói xấu của bên kia có gì hay ho đâu”, “Đi học về cũng có gì hơn mình đâu, có khi lương chả cao bằng mình”. Thỉnh thoảng lại còn đem “táo” ra so sánh với “lê” nữa: “Ta không được đi học, nhưng ta cũng đã có chồng con rồi, nó đi học về mà đã có gì đâu”. Lại có khi còn thấy mừng thầm trong bụng khi người khác gặp bất hạnh, thất bại trong cuộc sống nữa chứ. Chọn lựa cách sống thế nào là quyền của mỗi người, nhưng một khi mình đã lựa chọn rồi, thì hãy cố gắng phấn đấu để cuộc sống của mình tốt đẹp hơn. Chọn một cuộc sống giản đơn nhàn hạ, hay xông xáo đây đó, là quyền của mỗi người. Nhưng đó phải thật sự là điều ta mong muốn. Nếu sự lười là nguyên cớ sâu thẳm đằng sau lựa chọn của ta, thì ta phải tìm cách vượt qua nó để thay đổi cuộc sống. Ta hãy tìm cách “tiêu giệt” chứ không phải biện minh cho sự lười ấy.

Lại cũng có lúc ta không dám theo đuổi cuộc sống đúng nghĩa vì hèn. Để hoà hợp với môi trường đang sống, có lúc ta phải tìm cách lấy lòng hết người này, người khác, thậm chí cả những người mà lòng ta khinh bỉ một cách sâu sắc. Thấy bất công ta cũng chẳng dám lên tiếng. Có khi thấy đứa bạn bị bắt nạt, bị đặt điều nói xấu, ta biết rõ mười mươi là người ta vu khống nó hoặc có hiểu lầm chi đây. Nhưng thay vì đứng ra thanh minh, giúp đỡ, ta lại thêu dệt một câu chuyện lí thú ly kỳ về nó, rồi đem chuyện ấy mà bàn tán để sao cho phù hợp với môi trường ta đang sống. Rõ ràng, tô vẽ thêm cái sự hiểu lầm ấy dễ hơn nhiều so với đứng ra thanh minh, bênh vực bạn bè. Lại cũng có lúc, ta biết rõ bạn ta gặp phải điều sai quấy không hay, ta không tô vẽ thêm sự sai quấy ấy, nhưng đành im lặng chẳng dám lên tiếng, vi sợ bị cho là “lạc loài”. Có những lúc lắng lại, ta biết im lặng để cho tấm thân được yên cũng là một dạng sống hèn. Đôi khi, ta muốn vượt qua sự hèn ấy lắm, nhưng nghĩ đến “cái giá” phải bỏ ra lại thấy sợ.

Lại cũng có lúc ta không dám theo đuổi cuộc sống mình khao khát vì không có đủ dũng khí đi ngược lại kỳ vọng của xã hội. Có khi từ bé ta đã ao ước đi du học, nhưng bố mẹ, xã hội nhắc nhở ta: “Con gái thì học nhiều làm gì, chỉ cần một công việc ổn định, có chồng kiếm được tiền, có những đứa con xinh xắn là đủ lắm rồi”. Thế là đến năm hai tư, hai lăm tuổi, chưa thực hiện được giấc mơ du học ngày nào, thì ta cũng đành gác lại mơ ước ấy vì nghĩ hết tuổi rồi. Tuy sống đúng theo kỳ vọng của xã hội ấy, nhưng khát khao được bứt phát ra khỏi bản thân thỉnh thoảng vẫn mời gọi ta. Nhưng thời gian trôi qua, ta già đi mỗi ngày và cái dũng khí ta cần để theo đuổi ước mơ cũng ngày một yếu ớt đi.

Lại cũng có lúc ta không dám sống cuộc đời mình mong muốn vì ta luôn đổ tội cho hoàn cảnh, số phận và môi trường xã hội. Câu cửa miệng của ta luôn là: “Số mình khổ, nên chẳng may vớ phải vợ, chồng không tốt”, “Số mình khổ nên thất bại liên miên”, “Số mình khổ nên mới gặp phải người không ra gì”, “Số nó may mắn nên mới tìm được học bổng đi học nước ngoài”. Cứ gặp việc gì sai quấy là ta lấy số phận ra đổ lỗi. Số phận là cội nguồn của mọi bất hạnh, còn bản thân ta hoàn toàn vô tội. Nhưng nếu để chúng chế ngự cuộc sống của ta thì dễ dàng quá. Tôi rất ngạc nhiên khi có những bạn đến tuổi lập gia đình chọn đại một người chồng/người vợ, khi không hạnh phúc thì lại quay ra trách số phận. Nhưng ta có bao giờ tự hỏi: “Ai là người lựa chọn người vợ, người chồng ấy?”, “Nếu không có sự đồng ý của bản thân ta, thì ai có thể bắt ta lấy chồng/vợ được”, “Ai là người đưa ra quyết định. Ai?” Chính bản thân ta chứ ai. Cũng có lúc một tiếng nói yếu ớt hỏi xoáy ta những câu hỏi ấy. Nhưng một tiếng nói khác mạnh mẽ hơn, gay gắt hơn vội vàng át đi. Chúng nói: “Tại xã hội bắt ta lập gia đình sớm, tại bố mẹ bắt ta, không phải tại ta”, “Tại số ta khổ không gặp được người tốt”. Vì lỗi không bao giờ nằm ở bản thân ta, nên ta không có động lực hoặc không nghĩ rằng ta có thể thay đổi được hoàn cảnh. Ừ, thì vì số phận mà, ai mà chống lại được số phận đâu. Tôi không phủ nhận rằng, có những thứ nằm ngoài khả năng kiếm soát của ta như nơi ta được sinh ra, hoàn cảnh kinh tế của cha mẹ ta, những thiên hướng bẩm sinh, vẻ bề ngoài, bệnh tật. Nhưng nếu bất hạnh tìm đến ta xuất phát từ lựa chọn ban đầu của ta, thì chỉ có ta mới có thể sửa sai những chọn lựa ấy.

Thanh Mai

 

 

 

One thought on “Tản mạn về cuộc sống một ngày cuối tuần

Xin mời bạn để lại comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s